Thế gian xoay chuyển đổi dời,
Vũng sâu mấy bữa cũng thành đồi cao
Chua cay, mặn ngọt lao xao,
Người đời nếm đủ trước sau chẳng chừa.
Bạc tiền còn đó – còn thưa,
Anh em bằng hữu sớm trưa xập xình
Đến khi cháy túi – giựt mình
Bạn thân ngày trước cạn tình lánh xa.
Sống lâu mới biết người ta
Thay đen đổi trắng chẳng tha cái gì
Giàu sang thì tới xum xê
Đến khi nghèo khó chẳng hề thấy đâu.
Nhân tình vốn lắm đổi thay,
Chớ đem bạc ác phủ đầy nghĩa nhân
Một mai nhắm mắt lìa trần
Còn câu nhân hậu để phần cháu con.
Người tu phải sống vẹn tròn,
Gian nan đến mấy – chẳng mòn đức năng
Giữ tâm sáng tựa ánh trăng
Nhìn ra nhân thế, tự răn chính mình!
– Thầy Quảng Nghệ –