Tiền tài như gió cuối sương,
Có rồi lại mất, vấn vương ích gì?
Chỉ câu nghĩa trọng tình tri,
Mới là báu vật mang đi cuối đời.
Dở hay đâu phải tại trời,
Mà do tu dưỡng ở nơi trần hồng
Giữ lòng cho được sạch trong,
Thì trong bể khổ vẫn không đắm chìm.
Một mai trăng tắt, đèn im
Chỉ còn nhân nghĩa lặng tìm người xưa
Thế gian lắm chuyện lọc lừa,
Biết thương, biết nhịn… ấy thừa phước duyên.
Gian nan thử thách lòng hiền,
Nhịn điều nhỏ nhặt, bình yên lớn dần.
Thắng người chưa phải là khôn,
Thắng mình một cuộc, tâm hồn thảnh thơi.
– Thầy Quảng Nghệ –