Con ơi xin chớ than thân
Buồn vui gởi gió, nhẹ dần mà đi
Đời người ngắn ngủi mấy khi
Yêu thương chưa đủ, sá gì hơn thua.
Con ơi rộng mở lòng ra
Sống cho tình cảm mặn mà nghĩa nhân
Cho đi chẳng mất chi phần,
Tâm an tự tại, nhẹ dần lo toan.
Con ơi hãy cứ buông tay
Biết buông sẽ thấy lòng này nhẹ tênh
Niềm vui góp nhặt quanh mình,
Nhỏ thôi cũng đủ yên bình tháng năm.
Con ơi học giữ lặng thầm,
Thời gian trôi nhẹ, chẳng cần lao xao
Giữa đời xuôi ngược ồn ào
Giữ lòng an tĩnh dạt dào bình yên.
– Thầy Quảng Nghệ –