Có câu “Tâm Phật Khẩu xà”
Nghe qua tưởng đúng, nhưng mà lại sai
Đã mang độc khẩu ra ngoài,
Thì đâu còn giữ được bài thiện tâm.
Khẩu xà gieo họa âm thầm
Làm sao có được chơn tâm hiền lành?
Miệng mà ác ý rành rành
Tâm kia khó giữ cho thành sạch trong.
Nhiều người ngụy biện lòng vòng
Rằng mình ác miệng mà lòng thẳng ngay
Khẩu – Tâm vốn dính liền dây
Ác ngôn thì dạ cũng đầy mưu sâu.
Ở đời lương thiện làm đầu
Thiệt thà làm gốc, chẳng cầu hơn thua
Tu tâm tu khẩu sớm trưa
Hai đường phải giữ cho vừa như nhau.
Chớ lo sửa miệng bên ngoài
Mà trong dạ vẫn còn hoài sân si
Miệng là cửa ngõ của tâm
Tâm sao khẩu vậy, khác chi bóng hình.
Tâm mà chưa thiệt hiền lành
Lời kia dẫu ngọt cũng thành dối gian
Tu sao cho vẹn hai đàng
Khẩu – Tâm như một, mới an cõi lòng.
– Thầy Quảng Nghệ –