Phận đời ai chọn được đâu
Giàu sang chẳng dễ bước mau tới liền
Chỉ mong bớt được muộn phiền
Ráng lo vượt hết truân chuyên giữa đời.
Nhìn quanh mới thấy bao người
Cả đời chưa biết vui cười là sao
Phải lo chạy gạo từng ngày
Dầm mưa dãi nắng hai tay chai sần.
Ngẫm ra mình cũng nhẹ thân
Tuy không nhà lớn, trân châu ngọc ngà
Cơm no ba bữa chan hòa,
Có manh áo ấm đông qua gió về.
Đời ai mà chẳng bộn bề
Sớm hôm lo nghĩ ưu phiền vấn vương
Giữa bao mưa gió dặm trường
Biết vui, biết đủ – đời thường hóa tiên.
– Thầy Quảng Nghệ –