Buồn chi những chuyện mong manh
Để cho gió cuốn tan nhanh giữa trời
Đời người một kiếp rong chơi
Ai rồi cũng trả về nơi bụi trần.
Hơn thua giữa chốn phù vân
Chỉ như giấc mộng hồng trần bay xa
Sanh ra trong cõi ta bà
Ai rồi cũng sẽ hóa ra vô thường.
Thôi thì giữ một chút thương
Cho đời đỡ lạnh, cho đường đỡ xa
Ngày qua vui sống thiết tha
Vun bồi nhân ái chan hòa yêu thương.
Mai này tóc điểm hơi sương
Ngoảnh nhìn chẳng tiếc đoạn đường đã qua
Cười vui giữa chốn ta bà,
Một đời như gió… vậy mà nhẹ tênh.
– Thầy Quảng Nghệ –