Đời người như áng mây trôi
Hợp tan một thoáng, đầy vơi khó lường
Khi giàu lắm kẻ chung đường
Khi nghèo mới biết ai thường bên ta?
Lúc còn rủng rỉnh xa hoa
Bạn bè lui tới cửa nhà rộn vang
Tới khi tay trắng cơ hàn
Quay đi ngoảnh lại bẽ bàng lạnh tanh
Sông sâu còn có khúc quanh
Lòng người khó đoán khó rành đục trong
Còn tiền thì nghĩa còn nồng,
Hết tiền thì nghĩa cũng không còn nhiều.
Thôi thì nhớ lấy một điều
Bạn bè quý ở nghĩa tình trước sau
Không vì nghèo khó bỏ nhau
Mới là bạn tốt tình sâu nghĩa bền.
– Thầy Quảng Nghệ –