Lá vàng chẳng đợi khen chê
Rơi lên mặt đất rồi về cội cây
Mây trôi chẳng hỏi ai hay
Núi ngồi một thuở đâu bày tỏ chi.
Dòng sông cứ chảy thầm thì
Đá mòn chẳng bởi thị phi cuộc đời
Hoa không cố nở cho người
Chỉ khi xuân đến, hoa cười tỏa hương
Một chiều sánh bước bên đường
Nghe chim khẽ gọi gió vương nắng chiều
Ta liền chợt ngộ một điều:
Tại sao ta lại quên yêu chính mình?
Thôi thì cởi lớp giả hình
Trả ta về với chính mình từ đây
Mặc cho gió cuốn mây bay
Lòng như chiếc lá tràn đầy bình yên.
Hiên ngang vững bước mà đi
Không cần để ý thị phi tiếng đời
Cần chi phải diễn với đời
Sống cho chân thật thảnh thơi cõi lòng.
– Thầy Quảng Nghệ –