Người khôn chẳng nói chuyện phàm
Chẳng đi gieo rắc oán hờn nhân gian
Giữ tâm lương thiện nhẹ nhàng
Miệng lành gieo phúc – thênh thang lối về.
Người khôn đâu thích hơn thua
Chuyện đời tranh đấu sớm trưa mặc đời
Phận mình mình cứ sống thôi
Tròn câu nhân nghĩa, thảnh thơi tấm lòng.
Người khôn bụng dạ mênh mông
Buông đi sân hận, nhẹ lòng bước qua
Thương người như thể thương ta
Một câu nhẫn nhịn, cửa nhà yên vui.
Người khôn biết tiến biết lùi,
Tiến lên một bước để nuôi tâm từ
Lùi xa một trượng còn dư
Để nhìn thấy rõ thực hư cuộc đời
Sống sao cho trọn kiếp người
Hơn thua được mất cũng thời gió bay
Sống sao cho thật thẳng ngay
Chơn hiền sẽ thấy được ngày vinh thăng!
– Thầy Quảng Nghệ –