Tu đi, con chớ ngại ngần,
Đường tu dẫu có muôn phần xa xăm
Những ai thành đạo trăm năm,
Cũng từng vấp ngã âm thầm như con.
Đêm về gió lộng hao mòn,
Ai mà chẳng muốn vẹn tròn an yên
Tu là chuyển hóa muộn phiền,
Một khi hiểu Đạo, tâm liền nở hoa.
Con ơi, chớ vội buông ra,
Đường xa chẳng tới nếu mà ngại đau
Người tu đắc được nhiệm mầu,
Nhờ do bền chí tu lâu dặm trường.
Hôm nay tu học kiên cường
Ngày sau con sẽ dẫn đường thế nhân
Dìu người qua chốn gian truân,
Lập công, bồi đức, sáng ngần Đạo thiêng
– Thầy Quảng Nghệ –