Giữ tâm tinh khiết trong veo
Thì bao sóng gió cũng theo lối về
Tu hành thoát khỏi cơn mê
Thì câu hạnh phúc chẳng hề rời xa.
Sống cho thỏa chí ta bà
Chữ nhân chữ nghĩa chan hòa lòng nhau
Gió mưa rồi cũng qua mau
Nắng lên, cây lại ngọt ngào trổ bông.
Đường trần muôn nẻo bềnh bồng
Ai mang tấm dạ sáng trong thiệt thà
Để khi tóc trắng tuổi già
Còn cây phước đức để mà cho con.
Thanh cao như thể núi non
Chẳng vương tham ái, chẳng còn sân si
Chỉ lo truyền pháp tu trì
Để khi nhắm mắt còn gì tiếc đâu.
Thầy Quảng Nghệ –