Tu là để sống biết điều
Không ham tranh chấp, chẳng liều hơn thua
Tu rồi chẳng phải ganh đua
Cũng không ép buộc người vừa ý ta.
Tu cho tâm tánh nở hoa
Hiền như mặt nước chan hòa tháng năm
Nhiều khi lặng lẽ âm thầm,
Không vì sợ sệt – chỉ nhằm tịnh tâm.
Một lời sai, chớ nói nhầm
Lỡ ra một tiếng trăm lần rối ren
Tránh gây thù vặt nhỏ nhen
Đừng thêm xào xáo bon chen cõi đời.
Lặng thinh không phải hết lời
Mà là để giúp người đời nghĩ suy:
Chuyện chi dính dáng thị phi
Càng bàn càng nói càng đi lạc đường.
Muốn thời phẳng lặng bốn phương
Miệng thường ít nói, hoạ thường rời xa.
Tu ngay ở chốn tư gia
Giữ tâm an tĩnh mới là thật tu!
– Thầy Quảng Nghệ –