Thế gian vốn có tánh quen
Thấy ai có chuyện là len lén bàn
Vừa nghe một chút đã sang
Rỉ tai người khác chẳng màng trúng sai.
“Nói riêng, đừng kể cho ai
Chuyện này bí mật, không sai chút nào!”
Người nghe cũng hứa ào ào:
“Yên tâm! Không kể đứa nào biết đâu!”
Hứa xong một chút quên mau
Lại quay kể tiếp cho nhau nghe liền
Cũng kèm câu nói dửng dưng
“Chỉ mình bây biết, nhớ đừng kể ai”
Nhưng rồi miệng lại truyền tai,
Ông năm, bà tám cũng hay cũng tường
Chuyện đồn ra khắp phố phường
Tới tai chính chủ – mấy đường rối ren!
Cho nên bớt chuyện đi nghen
Chuyện gì chưa tỏ chớ đừng đồn ra
Phiền mình rồi phiền người ta
Xóm giềng bất ổn cửa nhà bất an
Ở đời phải giữ miệng vàng,
Lựa lời mà nói, chớ màng thị phi
Thương nhau thì bớt nói đi,
Tu hiền sống thiện, chuyện gì cũng êm.
– Thầy Quảng Nghệ –