Lão nghe một chuyện gần đây
Học trò chơi hụi… xui thay mất tiền!
Người ta hứa hẹn triền miên
Mỗi lần góp chút, mốt liền hốt to
Nghe thì không có gì lo,
Tới khi bể hụi… lò mò mới hay!
Tiền mình cực khổ mỗi ngày,
Tự nhiên chơi hụi, có ngày mất tong
Rủ chơi thì nói hết lòng
Tới hồi mất trắng… không ai trả dùm?
Mấy lần nghe nói um xùm
Một người giựt hụi, một chùm đau thương!
Trách ai? Ai chịu bồi thường?
Chỉ còn nước khóc giữa đường mà thôi…
Khóc chi cái chuyện đã rồi
Thôi thì tự dặn cái tôi của mình
Lần sau đừng có dễ tin
Tiền mình mình giữ không tin người nào!
Người ta hứa hẹn ba hoa,
Rốt cuộc cũng chỉ lùa gà kiếm ăn!
Làm giàu chẳng có lối nhanh,
Chỉ nhờ tích góp để dành đồng ngân
Có câu “Tiểu phú do cần”
Siêng năng tiết kiệm mới dần có dư!
– Thầy Quảng Nghệ –