Chiều buông, gió mát hiên nhà,
Bỗng đâu vọng lại… “A ha, tình đời!”
Tiếng loa xé gió giữa trời,
Kẻ ca khản cổ, người thời nhức tai.
Hát cho đã miệng khoe tài,
Mặc ai đau ốm, trẻ nài ngủ trưa
Có khi mới sáng tinh sương
Nghe vang tiếng hát như mưa giữa trời
Người già giật thót hồn rơi,
Trẻ thơ òa khóc… biết thời nào yên?
Không ai cấm được chuyện riêng
Xin đừng hát lớn làm phiền xung quanh
Karaoke giữa đường,
Hát mà như thể chiến trường hiện lên
Một người hát, cả xóm rên,
Từ trong nhà dưới đến trên mái lầu.
Khuyên người biết nghĩ trước sau,
Vui thôi – đừng để buồn đau kéo về.
Tiếng ca đâu có lỗi gì,
Lỗi là không biết nghĩ suy tận tường
Biết vui, cũng phải biết thương,
Tiếng ca đừng để vấn vương tiếng buồn
Văn minh từ những điều thường
Giữ cho xóm nhỏ tình thương đong đầy.
– Thầy Quảng Nghệ –