Tu thân phải giữ lòng trong,
Tâm như nước lặng, chẳng hòng nổi trôi.
Tu không phải chỉ nói chơi,
Tu là sống thật, buông lơi tánh phàm.
Miệng tu mà dạ còn tham,
Khác chi dối gạt cả phàm lẫn tiên!
Tu thì phải chọn sống hiền,
Trừ đi sân hận muộn phiền trong tâm.
Giữ mình giữa chốn mê lầm,
Như hoa sen trắng vẫn thầm tỏa hương.
Chẳng ham lợi lộc quan trường,
Chẳng vì danh vọng mà vương bụi trần.
Tu đâu cần tới rừng xanh,
Ngay trong đời sống cũng thành đạo nhân
Đi đường nhường bước xa gần,
Gặp ai khổ nạn chia phần giúp nhau.
Bình tâm trước mọi lao xao
Lấy tâm ngay thẳng để trao nghĩa đời
Lặng thầm chẳng nói một lời,
Mà trong hành động — đức ngời sáng lên.
– Thầy Quảng Nghệ –