Khen chê là chuyện thế gian,
Nghe cho sáng trí, nhẹ an cõi lòng.
Lời khen như gió thoảng không,
Lời chê như tấm gương trong soi mình.
Lời hay, cảm tạ chân tình,
Lời chê phải lẽ, sửa mình tốt hơn.
Nghe khen, vui cũng vừa cơn,
Đừng cho kiêu ngạo tràn hơn tâm hiền.
Nghe chê, buồn chút rồi yên,
Hợp tình hợp lý thì liền sửa ngay.
Lời chê ác ý, đắng cay,
Bỏ ngoài tai để tháng ngày an vui.
Ở đời chẳng ngại ngược xuôi,
Dùng câu phải lẽ dựng bồi tấm thân.
Tự tin mà sống giữa trần
Khiêm nhường vẫn giữ tinh thần bền trung.
Khen chê như gió nhẹ rung,
Tâm không lay động, vững cùng núi non.
Giữ lòng như ánh trăng tròn,
Soi đời sáng tỏ, chẳng mòn thiện tâm.
– Thầy Quảng Nghệ –