Sóng đời khi lặng, khi dâng
Người khôn biết giữ tấm lòng vững an
Thị phi như gió giữa đàng
Thổi qua rồi mất, chẳng mang được gì.
Tâm như núi đứng uy nghi
Mặc mây trôi nhẹ, mặc khi gió về
Dòng sông chẳng vội làm chi
Mưa sa cũng chảy, nắng thì cũng trong.
Tâm tình tựa bóng bên sông
Gợn lên rồi lặng, chớ mong níu hoài
Nắng vàng đâu giữ được mai
Trăng rằm khuyết tỏ, cũng vài canh thôi.
Khi vui, đừng nói lôi thôi
Khi buồn, chớ để rối bời chân tâm
Dòng đời vẫn chảy âm thầm
Vui buồn lên xuống, hại tâm tổn thần.
Giữ tâm vững giữa phong trần,
Giữa bao biến đổi vẫn ngần ấy an!
Đời như chớp mắt mưa tan,
Hơn thua cũng hóa mây ngàn bay xa.
Con ơi, sống thiệt chan hòa,
Lòng yên như núi, đời là chốn vui.
– Thầy Quảng Nghệ –