Trời xanh mây trắng thong dong
Nắng vàng trải lối, cỏ hồng đượm hoa
Gió xuân lặng lẽ ghé qua
Bèo trôi khe khẽ, ao nhà thêm xanh.
Gió về mát rượi trên cành
Giữ mình tự tại, lòng lành chẳng lo
Cần chi phải sống quanh co
Hợp tan một kiếp, so đo làm gì!
An nhiên chẳng vướng thị phi
Dạ trong sáng tỏ, xuân thì bình yên
Giữa đời chẳng hận, chẳng phiền
Chỉ mong lòng nhẹ, đạo tiên vẹn tròn.
Cuộc đời đôi lúc hao mòn
Sao ta chẳng học giữ tròn đạo tâm
Bình an chẳng phải kiếm tầm
Nhờ công tu dưỡng tháng năm mới thành!
– Thầy Quảng Nghệ –