Nhân tình vốn lắm trái ngang
Xưa nay thế sự vẫn mang dáng này
Ở đời ai trọn vẹn thay
Thánh hiền cũng phải tháng ngày trần ai
Vui buồn vốn chẳng bao nhiêu
Chỉ do ta giữ quá nhiều trong tâm
Một khi lòng biết lặng thầm
Thì bao sóng gió cũng nằm ngoài xa
Đời như giấc mộng thoảng qua
Bóng trăng đáy nước chỉ là hư không
Chạy theo bóng ấy long đong
Chỉ thêm mỏi mệt giữa dòng trôi mau
Giữ tâm cho được thanh cao
Thì trong giông bão vẫn màu bình yên
An nhiên giữa cõi ưu phiền
Là ta đã thấy cảnh tiên dưới trần!
– Thầy Quảng Nghệ –