Thôi đừng buồn chuyện khen chê
Chỉ là lời gió vỗ về ngoài môi
Khen nhiều lòng dễ nổi trôi
Chê đôi ba tiếng đã ngồi thở than
Việc đời dẫu hợp rồi tan
Thăng trầm sóng cuộn vẫn lan theo dòng
Thôi đừng tranh đấu thắng thua
Tuồng đời đổi mặt sớm trưa mấy hồi
Ai mà chẳng một đôi lần
Khôn ngoan xen lẫn những khi dại khờ
Lợi danh như áng mây mờ
Gió lên một thoáng bến bờ đã xa
Muôn điều cũng bởi duyên mà
Hiểu ra nhẹ gánh đường xa bớt sầu
Cuộc đời như giấc chiêm bao
Được rồi lại mất khác nào bóng trăng
Đuổi hình dưới nước lăng xăng
Tự mình chuốc lấy nhọc nhằn mà thôi
Thôi thì chuyện cũ cho qua
Giận hờn giữ mãi chỉ là khổ thân
Gỡ đôi kính nhuộm sắc trần
Để tâm sáng lại dần dần an yên
Nhìn đời bằng mắt dịu hiền
Hoa kia vẫn nở giữa miền gió sương
– Thầy Quảng Nghệ –