Một đám mây trắng lưng trời
Nhẹ trôi theo gió, chơi vơi giữa trời
Ai nhìn cũng thấy mây trôi
Nhưng đâu biết được mây trôi hướng nào
Cuộc đời như áng mây cao
Lang thang vô định lạc vào hư không
Hỏi rằng có phải thật không
Hay là giấc mộng giữa dòng phù sinh
Đừng buồn chuyện cũ đã qua
Đừng lo chuyện đến gọi là ngày mai
Chi bằng sống trọn hôm nay
Nhìn vào hiện tại thẳng ngay trong lòng
Đời người như áng mây hồng
Hợp rồi lại tán, có không mấy hồi
Bao nhiêu biến đổi nổi trôi
Đến khi gió lặng, mây thôi bềnh bồng
Đời là mây trắng giữa không
Không nhà không cửa, cũng không chốn về
Vậy mà ta cứ mê mê
Chạy theo bóng ảnh, u mê tháng ngày
Mấy ai hiểu thấu điều này
Mây kia cũng giống thân này mà thôi
Xưa nay lạc lối giữa đời
Nay tìm được hướng, sáng ngời niềm tin
Đời là bể khổ lênh đênh
Dạy ta thấu suốt, dạy mình tỉnh ra
Ơn Thầy soi sáng đường xa
Cho con hiểu thấu ta bà khổ đau
Từ đây buông bỏ ưu sầu
Quay về nguồn cội nhiệm mầu thanh cao
Mây kia tan giữa trời cao
Mà không mất hẳn, chỉ vào hư vô.
– Thầy Quảng Nghệ –
(Đã đăng trong Tập san Mật Phước số 27)