Cuộc đời ai cũng mấy lần
Tiếc về quá khứ, mong gần tương lai
Hồi còn nhỏ, cứ ước hoài
Mau thành người lớn sớm ngày được vui
Tới khi lớn, mới ngậm ngùi
Lo toan trăm thứ, rối nùi cháu con
Chạy theo ngày tháng bon bon,
Lại thèm thuở nhỏ vẫn còn ngây thơ
Ước chi trở lại tuổi mơ
Vô tư chạy nhảy bên bờ ruộng xanh
Ước chi hưu trí an lành
Thảnh thơi du ngoạn dọc quanh núi đồi.
Hôm qua tiếc chuyện xa xôi,
Ngày mai lại tính đứng ngồi không yên
Hôm nay thức mấy đêm liền
Hỏi khi nào mới hết phiền được đây?
Ngày xưa quá khứ qua tay
Ngày mai chưa tới sao hay lo nhiều?
Hiện tại mới chính là điều
Đáng trân quý nhất – giữ gìn cho lâu.
– Thầy Quảng Nghệ –
(Trích trong “Tập san Mật Phước” số 21)