Bữa kia nhớ chuyện dưới quê
Nhớ con mương nhỏ triền đê tuổi hồng
Trưa hè gió thổi mênh mông
Long nhong chạy nhảy giữa đồng ruộng vui.
Khói lam quấn bếp thơm mùi
Củ khoai nướng vội, nụ cười thơ ngây
Đời người nghĩ lại mới hay
Bình an đâu phải vàng đầy bạc cao.
Lớn khôn lạc giữa xôn xao
Bon chen cực nhọc lao đao nặng lòng
Làm sao mới được thong dong?
Làm sao mới được tâm không vương sầu?
Trước tiên đừng tính nặng đầu
Sống cho đơn giản để cầu bình yên
Cuộc đời vốn dĩ là hiền
Đừng làm phức tạp lụy phiền khổ đau
Sống thì phải biết trước sau
Trên đầu ba thước có bao Thánh Thần
Muốn thời thoát khỏi nghiệp trần
Phải lo học Đạo thì Thần độ cho
Tu rồi sẽ bớt âu lo
Tích thêm phước đức, nghiệp to nhẹ dần
Cuộc đời thuận lợi nhiều phần
Thong dong tự tại về gần Phật Tiên.
– Thầy Quảng Nghệ –