Tu thân không phải thành tiên,
Mà tu để được bình yên giữa đời
Thế gian dâu bể đổi dời,
Biết tu là bớt chơi vơi giữa đàng.
Tu thân như thể luyện vàng
Lửa đời nung nấu chẳng màng khó khăn
Gian nan không lùi bước chân
Thị phi không vướng, hồng trần chẳng vương
Tu thân để thoát đoạn trường
Qua được cạm bẫy của phường ác gian
Tự tin vững bước hiên ngang
Sống đời tự tại thanh nhàn sáng trong
Tu thân để tĩnh cõi lòng
Không ham danh vọng, chẳng mong bạc tiền
Chỉ lo học Đạo Thánh hiền
Tâm an tự tại – phước liền theo sau.
Tu thân chẳng phải để cao
Mà tu để bớt lao đao kiếp người
Tu cho cuộc sống vui tươi
Gặp điều trái ý… mỉm cười cho qua.
Không mong sửa cả ta bà,
Chỉ mong mình được sáng ra mỗi ngày
Tu đâu chùa lớn chốn này
Tu trong hành xử, lời hay, việc hiền.
– Thầy Quảng Nghệ –