Nhiều điều dang dở trước sau
Đều do lửa giận khởi đầu mà ra
Hận sân chẳng ở ngoài xa
Nó ngay trong chính lòng ta mỗi ngày.
Miệng đời dẫu lắm đắng cay
Xin đừng để ý, dơ tai của mình
Không cần to tiếng bất bình
Chuyện mình mình biết, làm thinh cho rồi.
Lưới trời lồng lộng chiếu soi
Nam Tào Bắc Đẩu ngó coi dương trần
Đúng sai phải trái mấy phần
Trời cao xét tỏ, muôn lần chẳng sai.
Người hiền chẳng tính trả vay
Lo tu dưỡng tánh, gạn ngay nghiệp sầu
Người khôn chẳng bắc thêm cầu
Cho thù qua lại, để đau cả đời.
Lửa lòng chớ để ngút trời,
Biết lo dập tắt – ấy thời tu cao.
– Thầy Quảng Nghệ –