Tu đi con, kẻo muộn rồi
Thời gian lặng lẽ chẳng chờ một ai.
Ngày nay chưa thấy chông gai,
Ngày mai bước đến… liệu ai đỡ mình?
Thầy từng đi lối mỏng manh,
Qua bao kinh nghiệm mới thành hôm nay
Đèn khuya, kinh kệ cầm tay
Không mang danh lớn, cũng hay chữ đời.
Con còn trẻ, gió còn xuôi
Chớ nên buông thả một thời đẹp sao
Thành công chẳng đến ào ào,
Gieo chi hôm trước, ngày sau gặt dần.
Biết rằng tu khó nhiều phần,
Nhưng không tu học, bao lần lỡ duyên
Người hay chẳng phải thần tiên,
Nhờ tu mới thoát muộn phiền tối tăm.
– Thầy Quảng Nghệ –