Tâm người như nước hồ thu
Lặng trong mới thấy mây ru bóng mình
Một câu gió thoảng vô tình
Cũng khơi lay động sóng hình nội tâm.
Chuyện đâu bé xíu cũng cầm,
Cũng đem giận dỗi, cũng ngầm giận lâu
Người kia chỉ lỡ đôi câu
Mình ôm cục tức khổ đau ngập tràn
Giận lên – máu sẽ dồn ngang
Lửa lòng bùng cháy tâm can rối bời
Phổi buồn tắc nghẽn đứt hơi
Ruột gan nung nấu, rã rời xác thân.
Tâm mờ, trí rối bao lần,
Một cơn giận nhỏ, vạn phần tổn hao
Nhíu mày, sắc diện hư hao,
Dung nhan tiều tụy, xuân nào còn tươi?
Giận người – người vẫn thảnh thơi,
Còn ta tích độc, rã rời tháng năm.
Giận như thuốc đắng âm thầm,
Ngấm sâu phá hủy từ tâm đến tì.
Buồn vui thế sự mấy khi
Hơn thua cũng tựa mây đi cuối trời
Thị phi… mặc kệ miệng đời,
Giữ mình đừng giận, thảnh thơi tháng ngày.
– Thầy Quảng Nghệ –