Trước thềm bóng nắng còn vương
Ao sen gió thoảng thơm hương ngạt ngào
Vừa sau một trận mưa rào
Ve kêu rộn rã vọng vào chiều buông
Bên hiên thiền tịnh gió luồn,
Một lòng an trú chẳng buồn chẳng lo
Mở băng nghe mấy điệu hò
Nhấp chung trà đắng khiến cho tĩnh lòng.
Một đời cư sĩ thong dong
Không tranh, không ghét, không mong hơn người
Ngắm hoa thưởng nguyệt vui cười
Thoát vòng danh lợi mười mươi an nhàn.
Thế gian muôn nẻo gian nan,
Nắng lên rồi tắt, trăng tan lại đầy
Hạ sang, ve gọi chiều nay,
Ta ngồi tĩnh tại, gió bay qua hồn…
– Thầy Quảng Nghệ –