Không mong vương thỉnh quan mời,
Chỉ cầu thanh tịnh giữa trời mênh mông.
Mây bay mặc chuyện thành – không,
Tu là thuận Đạo, thong dong tháng ngày.
Giữ lòng thành thật thẳng ngay
Chân tu chẳng vướng đọa đày lợi danh.
Muôn điều nhân thế tranh giành
Tựa như sương khói tan nhanh giữa đời
Lòng con có hướng Phật Trời
Thì lo tu sửa theo lời bảo ban
Phật đâu cần khấn râm ran
Chỉ mong nhân thế thoát đàng phù sanh
Tu rồi mới biết phước lành,
Thân tâm nhẹ bước dạo quanh cõi trần
Không còn vướng bận xa gần
An nhiên tự tại giữa sân khấu đời.
– Thầy Quảng Nghệ –