Tu hành chẳng phải ngồi im,
Mà tu trong cảnh con tim bẽ bàng
Giữa đời khi gặp trái ngang,
Tập buông một chút, nhẹ ngàn gió bay.
Người khôn là biết dừng ngay,
Trước khi lời nói gây tai họa trần
Đôi co chỉ khiến hận sân
Nhường nhau một bước, phước dần theo sau.
Ai mà hờn giận càng lâu
Thân tâm tổn hại càng sầu thêm thôi
Nghĩ chi chuyện cũ qua rồi,
Tha người một bước, lòng thời nhẹ tênh
Giữ tâm như suối đầu ghềnh,
Chảy qua đá sỏi vẫn trong vẫn bền
Người khôn chẳng có ngông nghênh
Mà lo tu sửa tâm bên trong mình.
– Thầy Quảng Nghệ –