Thói thường trong cõi nhân sinh
Đầu đuôi chưa rõ đã rình nói ra
Lo đi đồn chuyện người ta
Tưởng đâu vô hại, hóa ra hại mình.
Một lời nói nhảm vô tình,
Đâm sâu chẳng khác muôn nghìn mũi dao
Tuy rằng chẳng thấy máu đào
Nhưng mà thương tổn đớn đau lâu ngày.
Nói lời phải chọn điều hay
Nếu không biết nói – im ngay để nhờ!
Nghe ai đồn thổi phải chờ
Xét soi cho kỹ đừng lờ mờ tin
Cũng đừng nổi hứng thình lình
Mà đi nhiều chuyện linh tinh phố phường
Ở đời lắm chuyện đoạn trường,
Phần nhiều vì nói chẳng nhường chẳng kiêng.
Vậy nên tu khẩu trước tiên
Bớt đi nhiều chuyện, bớt phiền thế gian
Ai ai cũng nói đàng hoàng
Gia đình, xã hội bình an thuận hoà.
– Thầy Quảng Nghệ –