Ở đời hãy cứ là mình,
Cần chi ngụy tạo khiến mình khổ thay
Sống sao cho thiệt thẳng ngay
Tự tin mà bước mỗi ngày nhẹ tênh
Cuộc đời vốn dĩ gập ghềnh
Nhưng đừng vì thế trở nên giả hình
Mặc ai sống giả với mình
Mình đây sống thiệt với mình là hơn.
Cần chi phiền muộn giận hờn
Vui thì nói chuyện, buồn thì tránh xa
Hơi đâu phải sợ người ta
Đời mình mình sống cho ra một đời
Sống cho thành thật thảnh thơi
Muốn gì làm nấy. Coi đời nhẹ thôi!
Sống mà sợ bị xét soi
Sợ lời bình phẩm, lạc trôi chính mình.
Người tu thờ kính thần linh
Sống sao để được thần linh thương tình
Đừng vì đàm tiếu linh tinh
Mà mình đánh mất chính mình nghen con!
– Thầy Quảng Nghệ –