Ở đời sống được bao lâu
Mà không rộng lượng với nhau cho rồi!
Hơn thua, soi mói lắm lời
Mai kia nằm xuống, một đời hóa mây…
Tôi nghèo chẳng quản đắng cay
Anh giàu anh cũng có ngày buồn tênh!
Khác nhau chút bậc sang hèn,
Chớ nên vì thế mà quên nghĩa tình.
Sống trong dương thế ba sinh
Chớ gieo cay đắng, bạc tình, khinh khi
Chê nhau để được cái gì?
Lời qua tiếng lại thị phi đau lòng.
Than ôi! Thế sự xoay vòng
Giàu sang quyền lực… chẳng bằng lòng chơn.
Thôi thì ai biết thiệt hơn,
Sống đừng tô vẽ dỗi hờn ganh đua
Một mai buông bỏ hơn thua
Còn ai ghi nhớ chuyện xưa năm nào?
Chỉ mong giữa cõi chiêm bao,
Ta từng sống đẹp, sống sao có tình.
– Thầy Quảng Nghệ –