Cầu xin ơn đức Trời cao,
Cho con nhẹ gánh qua bao khổ sầu
Đời con lận đận bấy lâu
Lênh đênh vô định, bể dâu ngập lòng.
Tìm hoài một chốn thong dong
Cuộc đời nhiều chuyện thiệt không thuận chiều
Tiền tài phút chốc tiêu điều
Tình sâu rồi cũng chín chiều chia xa.
Mẹ cha cách biệt hai nhà
Âm dương đôi ngả xót xa vô cùng
Thương thay số phận bẽ bàng
Lẻ loi chiếc bóng giữa đàng nhân gian.
Đêm dài nhỏ lệ thở than
Hỏi ai thấu được muôn vàn đắng cay?
Thanh xuân dầm dãi tháng ngày
Mải mê tranh chấp, hao gầy vì danh.
Thời gian trôi tựa mây xanh
Ngoảnh nhìn tóc bạc, nay thành trắng tay
Lợi danh, tình ái, sắc tài,
Tựa như sương khói sớm mai nhạt nhòa.
Một mai trút bỏ thân già
Biết đâu về cõi Diêm La thâm trầm?
Nếu không tu sửa thân tâm,
Luân hồi muôn kiếp chẳng lần thoát ra.
Ta bà trần thế phù hoa
Bến mê – nẻo giác, thiệt là mong manh
Cầu xin ánh Đạo thiên thanh
Dẫn con về bến thiện lành bình an.
Thầy Quảng Nghệ –