Xuân qua hè đến xoay vòng
Mái đầu điểm bạc, cõi lòng hoá sương
Vinh hoa như giấc mộng trường
Ngoảnh trông một thoáng, vô thường hiện ra.
Lợi danh trong cõi ta bà
Rốt chung cũng bỏ lại nhà trống không
Sông mê nước cuốn đục dòng
Thân như bọt nổi giữa vòng trầm luân.
Duyên lành chẳng giữ kịp phần
Hạnh tu chưa vững đã lăn theo đời
Gặp ngay chánh pháp của trời
Mà không gìn giữ, thì rơi phước vàng.
Một phen lỡ chuyến đò sang
Ngàn năm khó gặp Đạo vàng hôm nay
Thôi thì tỉnh giấc mộng dài
Lo tu pháp Mật cứu ngay phận mình.
Nguyện con rèn đức sáng ngời,
Giữ duyên hội ngộ – chẳng rời đường tu.
– Thầy Quảng Nghệ –