Nhiều người tánh khí bốc đồng
Tự dưng nổi nóng, khi không nổi hờn
Họ thường hay bị lên cơn
Làm mình phiền não giận hờn thêm đau
Giận lên chửi bới ào ào
Bao nhiêu bực tức xả vào người thân
Chửi xong, năn nỉ ân cần
“Không hề cố ý, một lần lỡ thôi.”
Người ta phạm lỗi lần đầu
Thôi thì rộng lượng lắc đầu bỏ qua
Hai lần, ba lượt cũng tha,
Nhưng rồi phải nghĩ: thiệt ra khó bền.
Người nào ăn nói ngông nghênh
Khó mà trọn nghĩa, khó nên chân tình
Người mà biết quý trọng mình
Thì không có dám chửi mình vậy đâu!
Cuộc đời nào có dài lâu
Chọn người bạn tốt đỡ sầu đau thương
Bạn bè tánh khí thất thường
Tránh xa cho bớt tai ương muộn phiền.
– Thầy Quảng Nghệ –