Thân này mượn tạm trần gian
Chục năm thoáng chốc hóa ngàn bụi bay
Linh hồn đâu có hao gầy
Trải qua muôn kiếp vẫn đầy như xưa.
Người xưa hướng Đạo sớm trưa
Tìm nơi chân lý thượng thừa đạo quang
Người nay mải đuổi giàu sang
Vui trên xác thịt, quên đàng tâm linh.
Trải qua một kiếp nhân sinh
Niềm vui cũng chỉ tự mình dối nhau
Hạnh phúc như giấc chiêm bao
Vừa vui đã thấy úa màu hư không.
Ai hay giữa chốn bụi hồng
Là bao linh thể lạc vòng trầm luân?
Xưa kia từng rạng ánh thần
Nay về trần tục vùi thân luân hồi.
Đời người như áng mây trôi
Vừa trong nắng sớm, đã rồi tắt tan
Đường về nếu chẳng lo toan
Mai kia chuyển kiếp – muộn màng tay không.
– Thầy Quảng Nghệ –