Bỏ qua mấy tiếng khen chê
Lời qua cửa miệng cũng về hư không
Người đời nói đó rồi quên
Cớ sao ta giữ lâu bền trong tim?
Việc đời tan hợp mau qua
Khen chê cũng chỉ như là khói bay
Giữ hoài chỉ mệt tháng ngày
Buông ra lòng nhẹ như mây cuối trời
Lời khen như gió ven đường
Nghe xong rồi cũng vấn vương làm gì
Tiếng chê như thoảng qua mi
Khắc ghi chỉ khiến bước đi nặng nề
Giữ tâm cho thật thảnh thơi
Để không buộc chặt bởi lời thế gian
An nhiên giữa chốn hợp tan
Thì trong sóng gió vẫn an yên lòng.
– Thầy Quảng Nghệ –