Sống đời gió mát trăng thanh
Làm điều mình thích, an lành thảnh thơi
Mặc cho dòng chảy cuộc đời
Ta như hạt cát, biển khơi đón chào.
Bỏ qua chuyện nhỏ lao xao,
Nhẹ lòng buông hết buồn đau cõi người
Mỗi ngày sống với tiếng cười,
Vui điều bình dị giữa người với ta.
Không màng danh lợi ta bà,
Đời là giấc mộng, sao mà phải lo?
Chân đi khắp nẻo tự do,
Tâm như ngọn gió, hư vô thanh nhàn
Trăng lên soi bóng đại ngàn
Sông ngân khúc hát mênh mang giữa trời
An nhiên sống trọn kiếp người
Bớt lo một chút thì đời đẹp hơn.
– Thầy Quảng Nghệ –