Ngày ấy, chị Hạnh có gia đình và mới sinh con đầu lòng, người chồng bỗng dưng thay đổi tính nết không còn thương yêu vợ con nữa.
Anh ta trở nên cộc cằn thô lỗ và thường xuyên mắng chửi, đánh đập chị vô cớ. Sau đó chị và chồng ly dị, chị bồng con thơ ra khỏi nhà với hai bàn tay trắng. Đang tuyệt vọng không biết đi đâu về đâu, chị nghĩ quẩn, định ôm con nhỏ lao xuống sông quyên sinh.
Như có tác động từ một lực siêu hình nào đó, bỗng nhiên chị buột miệng niệm ra từng tiếng: NAM – MÔ – A – DI – ĐÀ – PHẬT.
Khi niệm hết cả câu, bỗng nhiên khắp cả cơ thể chị rùng mình chấn động và không còn ý nghĩ kết thúc cuộc đời nữa. Trong đầu chị như có gì thôi thúc và mách bảo rằng hai mẹ con chị phải cố gắng sống để người chồng phụ bạc kia nhìn thấy và biết được rằng không có anh ta thì hai mẹ con chị vẫn sống hạnh phúc.
Sau đó, chị tìm được việc làm ổn định và quyết định ở vậy nuôi con. Mặc dù cuộc sống thiếu vắng bóng dáng người chồng, người cha nhưng hai mẹ con chị vẫn sống vui vẻ và hạnh phúc cho đến nay.