Trước khi Mật Giáo truyền đến, người Tây Tạng theo Đạo Bon – tín ngưỡng bản địa cổ xưa. Đạo Bon mang nặng màu sắc mê tín: thờ thần núi, thần sông, linh hồn đất trời, và nhiều nghi lễ cầu an – trừ tà.
Người dân van vái khẩn cầu bất cứ ai, kể cả hung thần, ác quỷ, để cầu xin cho các tham dục tối tăm, và các nhà đạo sống bằng việc cho mua bùa, thỉnh phép, lãnh mướn thư phù, ếm đối.
Năm 137 trước dương lịch, Phật giáo được truyền bá vào Tây Tạng. Nhưng vì dân chúng quen dị đoan, căn trí còn thấp, còn ưa chuộng những tham dục thấp hèn, nên dù đã có ngôi chùa đầu tiên, giáo lý cao siêu của Phật giáo khó được tiếp nhận. Công cuộc hoằng hóa Phật pháp tại đây lần đầu đã thất bại.
Nhưng theo thời gian, đạo Bon và Phật giáo cùng tồn tại, ảnh hưởng lẫn nhau và tạo nên bản sắc tâm linh độc đáo của Tây Tạng.