Nghiệp định đoạt tất cả đời sống của chúng ta. Nghiệp có ba loại: nghiệp của hành động, nghiệp của lời nói, nghiệp của ý nghĩ. Theo Phật giáo, nghiệp phát xuất từ tâm (ý định). Ý nghiệp là quan trọng nhất, dẫn dắt cả thân và khẩu nghiệp. Tâm thanh tịnh thì thân nghiệp và khẩu nghiệp cũng thanh tịnh.
Muốn các nghiệp được thanh tịnh, chúng sanh phải giữ gìn giới luật. Giới luật được chế ra để ứng dụng cho từng loại căn cơ từ thấp đến cao, như: Ngũ giới cấm, Bát quan trai giới, Thập thiện, 250 giới của Tỳ kheo, và 350 giới của Tỳ kheo ni, Đại giới hay Bồ Tát giới.
Những giới nào chỉ có mục đích chánh là tránh tội lỗi cho riêng mình là thuộc về giới Tiểu Thừa như: Ngũ giới, Bát quan trai giới, Sa di và Sa di ni giới, Tỳ kheo và Tỳ kheo ni giới.
Những giới nào nhằm vào mục đích lợi tha hơn thì thuộc về Đại Thừa giới như: Bồ Tát giới trong kinh Phạm Võng và Tam tụ tịnh giới là đại giới của các tông phái khác.