XĂM TẢ QUÂN SỐ 93
Kiết nhân hành ngoại đẩu thương lương,
Nhứt cánh hoàn tu khứ lộ trường.
Cấp cấp già sàng thủy lộ bán,
Nhậm tha tây tẩu diệc không mang.
NGHĨA
Người tốt đi đường liệu tính già,
Cách nhau ví bởi phút đường xa.
Bỏ nhà qua khỏi sông phân nửa,
Tự nó về tây kiếm chẳng ra.
GIẢI
Vô tư dục khứa,
Đông đào tây tẩu.
Bất đắc đáo đầu,
Khứ tận phương lưu.
NGHĨA
Đừng lo đi liền, dầu đi đâu rồi sau cũng phải về, dầu cho chạy đông trốn tây làm thế nào, hết sức rồi cũng trở lại.
MẬT PHƯỚC TỰ
Người xin quẻ này chớ vọng động, càng toan tính nhiều thì càng mệt thân. Chỉ nên an phận, giữ đạo, may nhờ Trời Phật mà giảm bớt khổ nạn.
LỜI BÀN
Bổn mạng: Bổn mạng lận đận lắm, không được mạnh giỏi, làm việc gì cũng trục trặc, phải van vái mới được yên.
Gia đạo: Gia đạo xấu lắm ba chìm bảy nổi, không được vui vẻ, phải tu nhân tích đức, van vái và cúng kiến Thánh Thần may đặng yên.
Mưu sự: Tuy lo lường kỹ lưỡng mưu sự lại không được nên, an thường lại thong thả hơn.
Cưới gả: Cưới gả xấu lắm, vợ chồng sau bị cách trở đôi phương nên van vái cho làm họa may mới đặng sum vầy.
Chiếm bịnh: Bịnh trầm trệ chạy cho mấy cũng không lành, phải van vái may Trời Phật độ mệnh có cải số được chăng.
Cầu tài: Dẫu lo lo lưỡng tính đi nữa, tai thần không có, cầu cũng không ra gì.
Cầu quan: Cầu quan vận mạng đã không, lại không người đỡ giúp, lo làm hao tốn chớ không được gì, an thường thủ phận tốt hơn.
Xuất hành: Xuất hành không tốt, lao đao không được gì, nhưng xem ra đi thời dễ, trở về chỉnh không, an phận ở nhà đặng yên ổn.
Kiện cáo: Kiện cáo việc còn lâu lắm, lo chạy cùng phương cùng hướng việc cũng không yên, kiện cho hết tiền của rồi bất quá xử huề.
Mất đồ: Đồ này đem đi hướng Tây, song đi đã xa, có khi đã qua sông rồi, có kiếm cũng không ích gì.
Tích Cổ
HỒ HÁN THƯƠNG BỎ KINH ĐÔ, CUỐI CÙNG BỊ BẮT
Sau khi nhà Hồ thất thế, Hồ Hán Thương nhiều lần rút chạy khỏi kinh đô để tránh quân Minh, vượt núi băng rừng, cuối cùng vẫn bị bắt. Thật đúng là chạy trốn khắp nơi mà vẫn không thoát được số.
(Nguồn tham khảo: “Đại Việt Sử Ký Toàn Thư”)